Bây giờ, thì con mới hiểu được " tình yêu" và " kết hôn" là hai khoảng cách xa vời.Con cứ nghĩ nếu như mình thật lòng yêu một ai đó thì dù sau này mình có như thế nào thì người đó cũng bên cạnh mình, nhưng thật sự con đã sai...con sai khi không nghe lời khuyên, lời dạy bảo của ba.
Sài Gòn những chiều cuối năm, con nao nao chờ cái ngày được về quê với Mẹ, 2 năm rồi con xa quê, hưởng trọn một cái tết xa nhà, xa vòng tay của Mẹ, lúc ấy nước mắt chỉ chực trào, khi mà đến thời khắc giao thừa con không thể quây quần với các em bên Mẹ. Cuộc sống nơi đất người với những guồng quay của cuộc sống, đôi lúc con tự hỏi lòng mình...liệu bon chen, xô đẩy nơi đất người này để được gì !
Khi căn phòng đã chất đầy bóng tối, khi mà tôi ngồi đối diện với tôi, với sự yên ắng đến dại người...chợt thấy rùng mình-tôi khóc!
Tôi yêu đuối thế đấy! Không, mong manh mới đúng, nhìn tôi cười tôi nói, bạn bè ai cũng bảo tôi mạnh mẽ, nhưng không phải thế, tôi tựa như bong bóng xà phòng, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.
Bài hát ngân lên
"Deep in the night
When you think the world is fast asleep
You come to me, take me where I wanna go"...
"Trong đêm thâu
Khi mà anh nghĩ thế giới đã chìm vào giấc ngủ..
Thì anh đến bên em, dẫn em đến nơi mà em muốn đi..."
Kính gửi : Toàn thể Các Ông, các Bà, các Bác, các Cô, các Chú và toàn thể Anh , Chị, Em, Con, Cháu Họ Nguyễn Việt Nam. Họ Nguyễn chúng ta là một dòng Họ rộng lớn và rất nhiều chi, nhiều nhánh Họ rộng khắp trên toàn quốc và cả thế giới. Việc thành lập một Cổng Thông Tin chung cho Dòng Họ là khá phức tạp. Tuy nhiên, với mục tiêu xây dựng một trang thông tin chính thống cho công đồng Họ Nguyễn Việt Nam trên internet. Để cho con chấu Họ Nguyễn chúng ta ở khắp năm châu có điều kiện và cơ hội tìm kiếm và hiểu thêm về Dòng Họ.
"Nước biển mênh mông không đông đầy tình Mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha"
Gửi Mynhon của anh! Sự bắt đầu từ cái nick bé nhỏ!
Anh không nhớ từ lúc nào anh gọi em, viết thư cho em, nhắn tin hay đơn giản nhớ rồi gọi em cũng chỉ với tên gọi “Mynhon”. Không nhớ ngày ra đời của nó nhưng anh không thể quên được những gì nó mang lại cho anh, cho TY của hai chúng ta, cho chính cuộc sống hôm nay mà cả em và anh đang vun trồng.
…, ngày…tháng…năm…
Em trở về, một ngày mưa. Trời miền trung mùa này ít khi mưa. Sắp vào hạ rồi phải không anh? Mưa nặng hạt tím ngắt cả góc trời, chỉ còn em vô hồn bước đi trên những góc kỷ niệm. Em đang dừng lại bên cầu Lý Hòa, rất gần anh. Định gọi cho anh, nhấp ly cà phê như ngày xưa. Nhưng lại ngập ngừng, mà em cũng đâu lưu số của anh cơ chứ. Anh đã dặn rồi, “đừng bao giờ lưu số anh, sẽ không tốt cho em”!
Giữa sân, ngọn lửa cháy phần phật soi rõ từng khuôn mặt háo hức, đỏ bừng vì men rượu và lửa hồng. Cùng điệu nhảy, cùng tiếng trống là những tiếng đồng thanh “Roa lữ Giàng ơi! Roa lữ Giàng ơi!” (Vui lắm trời ơi!). Cứ vậy, ché rượu cần nghiêng, điệu nhảy nghiêng, cả núi rừng cũng nghiêng ngả... Từng đôi, từng đôi lặng lẽ nắm tay nhau tìm đến bên bờ dòng A Ky tâm tình đến sáng. Đó là cảnh lễ hội đập trống của người Ma Coong cư trú tại phía tây Trường Sơn thuộc tỉnh Quảng Bình - lễ hội của những người đàn ông, đàn bà mỗi năm được phép một đêm... tự do tình tự. Lễ hội diễn ra vào ngày 16 tháng Giêng âm lịch hàng năm.
Tin do: Phan Thanh Hải – Văn phòng HĐND – UBND huyện Bố Trạch – Quảng Bình. cung cấp
(CATP) Thay vì thực hiện theo đúng chủ trương của chính quyền xã Trung Trạch (Bố Trạch - Quảng Bình) trong việc phân phối hàng cứu trợ tới đúng tận các hộ gia đình bị ngập lụt thì ngược lại, ông trưởng thôn 8 lại dùng hàng cứu trợ phân đều cho tất cả các hộ trong thôn cùng hưởng (có hộ gia đình ông trưởng thôn). Trong đó nhiều hộ không bị ngập chìm trong hai trận lũ, lụt đầu tháng 10-2010 vừa qua. Việc làm của ông trưởng thôn này đã khiến nhiều người dân bất bình...
"...Em muốn gieo vần thơ Cảm thông thời con gái..."
Toàn văn đề án thành lập hội đồng hương trẻ Lý Hòa tại TP Hồ Chí Minh do "đồng chí" Tú Anh gửi. Chú ý! định dạng bằng file PDF.
Biết tôi có “máu” viết tin, bài cho một số báo nên buổi sáng đầu tuần, chiếc điện thoại di động của tôi reo vang, đầu dây bên kia là tiếng hối hả của anh Nguyễn Minh Trí-Amin phụ trách trang web “Lý hòa.net”. Anh gọi điện báo tôi chuẩn bị cùng đi với đoàn phụ nữ xã Hải Trạch để ủng hộ hàng cứu trợ cho đồng báo giáo dân ở xã Phúc Trạch-Bố Trạch (Quảng Bình)-một trong những địa phương bị thiệt hại nặng nề về tài sản trong đợt lũ lụt lịch sử đầu T10 vừa qua. Cùng đi với đoàn lần này còn có chị Nguyễn Thị Biên-Ủy viên thường vụ huyện ủy-Trưởng ban dân vận huyện ủy Bố Trạch và nhiều chị tiểu thương Hội phụ nữ xã Hải Trạch cùng hăng hái tham gia.
Câu chuyện thuốc độc tưởng đã đi vào quên lãng của nhịp sống hiện đại, có chăng chỉ trong tâm thức của những người già, bên bếp lửa mùa đông ngồi kể cho con cháu nghe. Ấy vậy mà ngay tại Lý Hòa mình, mới đây thôi! Tôi lại nghe câu chuyện tưởng như hoang đường và ái ngại cho một số người vì thiếu hiểu biết đã gây ra không ít phiền toái.
Ta chưa bao giờ từng nghĩ rằng có một ngày ta có thể ngồi đây, dành thời gian viết lên những tâm sự này, cái mà ta thích có lẽ chỉ là những con số hay việc gì đó đá động đến chân tay. Hôm nay lướt nét ta vô tình tìm thấy cái ta trong blog của một của một người xa lạ nào đó.
Cái danh công tử Bạc Liêu nổi tiếng cả nước, ai cũng biết giai thoại đốt tiền nấu trứng và nhiều giai thoại ăn chơi nổi tiếng, ấy vậy mà Lý Hòa ta cũng có một kỷ lục mà ít ai biết được: Đốt xe thắp sáng để nhậu.
Đang truy cập : 8
•Máy chủ tìm kiếm : 7
•Khách viếng thăm : 1
Hôm nay : 252
Tháng hiện tại : 51709
Tổng lượt truy cập : 1097471