Hàng năm mỗi độ xuân về
Lớp họp mặt tiễn đưa năm cũ
Quanh năm ta làm ăn lam lũ
Chuyện buồn vui chẳng tâm sự cùng ai
Tôi xuôi về bãi cát tuổi thơ
Trước nhà ai một khóm hồng vương vấn
Vắng bóng chim(*), phố chen gai mận
Sóng vẫn vô tư cùng Đá Nhảy nô đùa
Bềnh bồng theo khúc hát
Đượm man mác lời ru
Thấm giấc ngủ đêm dài
Ngỡ thơ dại ngày xưa.
Cát vẫn vàng, xem dã tràng đào bới
Sóng cứ nhảy tung bài hát mới dân ca
Chân đèo quê, hoa sim tím chiều tà
Ôm kỷ niệm, kẻ đi xa nhớ thế!
Tôi gieo vần thơ đông đã quay về
Rung động tình sâu say mê nồng ấm
Anh đón em về để em làm cô Tấm
Cho gia đình anh bận rộn với con dâu
Ta sẽ viết cho em
Bài thơ tình sau cuối
Sắc hương mê giã từ nơi bến đợi
Mênh mông buồn xơ xác lạnh trời đêm
Mỗi một lần nghe tiếng sóng quê hương
Những mùi thơm từ bốn phương lan tỏa
Cho cõi lòng anh lại nhớ lại thương
Sao cá mực làng mình ngon quá
Bàn tay anh ôm em
...sau những đêm
Hoàng hôn như bừng tỉnh
Gió ghen
Nắng ghen
Cả giọt sương trên cành rơi rớt
Mùa thu xưa lá vàng con tiễn Bác
Góc sân trường xao xác, tiếng mưa rơi
Tuổi học trò nhác học lại ham chơi
Trong ký ức cứ vỗ về thổn thức
Nếu một ngày em biết làm thơ
Là một ngày em yêu anh nồng cháy
Những hồng cầu trong tim ngừng chảy
Sẽ trở thành thi sĩ của mình anh.
Ta nghe thời gian rơi
Tôi sinh ra nơi miền Trung nắng cháy
Cơn gió Lào nung cát trắng tinh khôi
Và nắng gió đã hun đúc quê tôi
Từ gian khó bao đời nay đứng dậy...
Khóc đi em một lần sau cuối
Nước mắt rơi mùa thu còn ở lại
Khóc đi em theo người sang đất lạ
Nợ nần nhau em khóc để quên ta.
Em đừng nhìn mỗi lần anh nâng chén
Rồi mắt buồn lặng lẽ quay đi
Có gì đâu trong men nồng chát đắng
Để quên đời như sỏi đá vô tri.
Anh gửi lại cho em
Bài thơ tình sau cuối
Một chút buồn, bàn tay chai sạn
Tim gầy mòn lỗi nhịp với thời gian
Mai anh đi
Đang truy cập : 8
•Máy chủ tìm kiếm : 7
•Khách viếng thăm : 1
Hôm nay : 251
Tháng hiện tại : 51708
Tổng lượt truy cập : 1097470